Những năm tháng cấp 3 ấy…

nhung nam thang cap 3
nhung nam thang cap 3

Những năm tháng thời cấp 3, lúc chúng ta ở cái tuổi vẫn còn vương vấn một chút ương bướng của trẻ con nhưng lại ẩn chứa một chút chín chắn của tuổi trưởng thành, cái tuổi đứng giữa ranh giới đó đã đem lại cho chúng ta những kỉ niệm khó phai, những câu chuyện thú vị phải không..?

Những năm tôi là một cô học sinh cấp ba… Tôi cũng có những câu chuyện của riêng tôi, những câu chuyện mà tôi chưa bao giờ muốn kể cho ai hết… Tôi là một người bình thường, ngoại hình bình thường, học hành bình thường, cuộc sống của tôi cũng không có gì ngoài hai chữ “bình thường”, bình thường tới mức tẻ nhạt.. Tôi không có quá nhiều bạn, và tôi luôn khao khát có một đứa bạn thân cho riêng mình. Những tưởng điều tôi mong ước đó đã hoàn thành khi mà cô bạn đó tự nói rằng muốn làm bạn thân tôi vào chính sinh nhật của cô bạn…  nhưng người ta nói đúng ” tình chỉ đẹp khi còn dang dở…” Tôi còn nhớ, vào sinh nhật năm tôi tròn 15 tuổi, cô bạn đó đã nói rằng mình không muốn làm bạn thân với ai cả. Lúc đó tôi cũng định từ bỏ rồi nhưng tôi lại nghĩ nếu tôi cố gắng thì mọi chuyện đều có thể… Và rồi tôi đã cố gắng trong gần một năm trời để có được một đứa bạn thân… Và rồi cuối cùng, bạn tôi đã mở lời muốn tôi là bạn thân.. Lên lớp 10, chúng tôi ngồi cùng nhau, đi cùng nhau, học cùng nhau, đó là khoảng thời gian không hẳn là đẹp nhất mà nó là yên bình nhất… Để gìn giữ mối quan hệ đấy, tôi đã cố gắng rất nhiều, bởi tôi vốn là người hướng nội, không hay bộc lộ suy nghĩ ra bên ngoài, còn bạn tôi lại là người khá nóng tính, môt vài lúc không kiềm chế được thì lại rất thẳng tính và dễ nói những lời làm người khác tổn thương.. Nó không hẳn xinh đẹp, nhưng lại biết cách nói chuyện nên nó có khá nhiều vệ tinh xung quanh. Nó thường kể cho tối những câu chuyện về những vệ tinh đó và cần tôi cho lời khuyên mặc dù tôi chưa có mảnh tình vắt vai nào.. Cũng chính vì vậy mà không khó hiểu nếu có một vài bạn nữ không thích nó nhỉ. Nhưng tôi không quan tâm chuyện đó, bởi quan điểm sống của tôi là tôi sẽ đối xử với người khác thông qua cách đối xử của người đó với tôi, nên tôi vẫn  chơi với nó bình thường và có một chút né né mấy đứa không thích nó ra. Tôi cứ tưởng nó cũng sẽ làm vậy gống như tôi… Nhưng không, người tôi ghét nhất lại trở thành bạn thân mới của bạn thân tôi :)))

Cuộc sống nó có những điều buồn cười như vậy đó. Cái lúc biết điều đó, tôi thực sự buồn, lúc đó cũng tự hỏi bản thân tại sao lại như vậy? Là mình không tốt để người ta tin tưởng làm bạn thân hay là 1 người bạn thân là quá ít đối với 1 người từng nói là không cần bạn thân? Tôi không hiểu, và tôi cũng chưa từng hỏi nó…vì tôi sợ nhận lại một câu trả lời còn đau đớn hơn..

Rồi dần dần tôi cảm giác chính tôi đang là người làm phiền nó vậy… Những tin nhắn ngày một ít đi, những icon cùng với những câu chuyện phiếm ngày càng không xuất hiện nhiều… Tất cả mọi thứ, tôi đều có thể hiểu, trừ một chuyện, nó nói dối tôi, không chỉ một lần mà nhiều hơn thế rất nhiều là tôi không thể hiểu nổi… Khi tôi biết lần đầu tiên nó nói dối tôi, tôi thực sự rất sốc, tôi đã hỏi lại nó, những nó vẫn khăng khăng che giấu đi sự thật mà tôi đã biết trước đó.. Niềm tin của tôi mất dần.. Cho đến một ngày, tôi cảm thấy ngột ngạt trong mối quan hệ tôi từng mong ước này…

Hôm đấy là một ngày trời bình thường, có nắng nhẹ, chúng tôi đi học, và giờ ra chơi tôi đã gọi nó ra ngoài để nói chuyện. Tôi nói tôi muốn trở về làm bạn bình thường, làm một người bạn thân thực sự khó hơn tôi nghĩ.. Nó đã nói với tôi rằng ” ừ, tùy mày quyết định”. Lúc đó, tôi biết mọi tứ đã dừng lại, tôi đã buồn và khóc suốt tiết học còn lại của hôm đó mà nó- bạn cùng bàn của tôi không hề biết, quan tâm.. Tôi cứ tưởng rằng những ngày tiếp sau đó sẽ rất khó xử, nhưng không, nó lại tỏ ra không có chuyện gì, và điều tôi bất ngờ lại chính là chuyện tôi đã bắt chuyện với nó bằng một câu nói rất bình thường như ngày xưa chúng tôi vẫn hay nói.

Thời gian sau đó, có rất nhiều chuyện xảy ra giữa nó và người bạn thân của nó, cũng là người mà tôi ghét nhất, nó lại quay về đối xử với tôi như ngày trước, nhưng giờ tôi đã nhận ra vài thứ mà hồi trước tôi chưa nhận ra…

Thế nên có những chuyện ta không nghĩ nó xảy ra nhưng nó lại xảy ra.. có những chuyện ta muốn nó xảy ra nó lại chẳng hề xảy ra… Quan trọng là chúng ta phải đối diện với nó.. Phải biết kiềm chế nó thì mới điều khiển được nó… Và có những bài học chỉ được rút ra khi ta tự thực nghiệm nó chứ không phải là người khác thực nghiệm nó rồi ta lại đi lấy kết quả đó áp dụng vào. Và những lần như thế ta lại tích lũy thêm một ít kinh nghiệm, một ít vốn sống rồi đấy! Và quan trọng hơn nhất… Không phải là ta có bao nhiêu bạn, mà quan trọng là ai mới thực sự là bạn của ta…!

NTT

Hãy cho ý kiến

BÁO HÀ TĨNH

Email của bạn được giữ bí mật.


*